Nhà thơ Phan Huyền Thư bị thu hồi giải thưởng

14:50' 21/10/2015 (GMT+7)
|

(VnMedia) - Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội vừa quyết định thu hồi giải thưởng của hội năm 2015 đối với tập thơ “Sẹo độc lập” của Phan Huyền Thư.

Chiều 20/10, Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội với một số ủy viên Ban chấp hành như Bằng Việt, Nguyễn Việt Chiến, Phạm Xuân Nguyên, Bùi Việt Mỹ đã họp khẩn cấp và quyết định thu hồi giải thưởng Hội Nhà văn Hà Nội 2015 đối với tập thơ "Sẹo độc lập" của Phan Huyền Thư.

Tác giả Phan Huyền Thư bị thu hồi giải thưởng của tập thơ Sẹo Độc Lập.
Tác giả Phan Huyền Thư bị thu hồi giải thưởng của tập thơ "Sẹo độc lập"

Trước đó, buổi sáng 20/10, Phan Huyền Thư gửi một lá đơn đến Ban chấp hành Hội, nội dung xin trả lại giải thưởng sau khi có dư luận Phan Huyền Thư đạo thơ. Theo nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội, lý do nhà thơ Phan Huyền Thư đưa ra là vì có một bài thơ trong tập thơ "Sẹo độc lập" gây nên những tranh cãi xung quanh việc đạo thơ. Tác giả không muốn ảnh hưởng đến uy tín của Hội nhà văn Hà Nội, của Hội đồng xét tặng giải thưởng cho nên xin rút khỏi giải thưởng.

Nhà thơ Phan Huyền Thư cũng gửi lời xin lỗi Hội nhà văn Hà Nội; xin lỗi nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan, vì đã vướng mắc vào vụ việc này; xin lỗi độc giả cả nước cũng như các phóng viên báo chí, xin lỗi gia đình vì đã làm họ mệt mỏi, buồn bã.

Mặc dù xin trả lại giải nhưng nhà thơ Phan Huyền Thư vẫn cho rằng bài "Bạch lộ" được chị viết năm 1996 với tên ban đầu là "Độc ẩm", rồi gửi cho một số tạp chí ở Mỹ từ những năm 90. Tuy nhiên, Hội nhà văn Hà Nội xác minh rằng Phan Huyền Thư từng có nhiều thơ in ở nước ngoài từ thập kỷ 90 của thế kỷ trước nhưng không bài nào có nội dung như bài "Bạch lộ".

Câu chuyện đạo thơ của Phan Huyền Thư chỉ mới phát lộ và trở thành tâm điểm tranh cãi gay gắt khi chúng được đem ra so sánh.

Theo đó, bài thơ "Bạch lộ" trong tập thơ "Sẹo độc lập" của Phan Huyền Thư và bài thơ "Buổi sáng" của Phan Ngọc Thường Đoan được phát hiện giống nhau ở nhiều câu.

Những câu đầu trong bài thơ của Phan Huyền Thư viết: Những gương mặt người/ Quen mà không quen/ Từng giọt sương nén trong veo câm nín/ Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh/ Em một mình/ Ngồi khuấy loãng thời gian. 

Còn Phan Ngọc Thường Đoan trong Buổi sáng viết: Những gương mặt người/ Quen và không quen/ Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh/ Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh/ gõ thức mặt trời/ Em ngồi một mình/ Khuấy loãng thời gian...

Dưới đây là 2 bài thơ giống nhau đến kỳ lạ:

 BẠCH LỘ

Những gương mặt người

Quen mà không quen

Từng giọt sương nén trong veo câm nín

Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh

Em một mình

Ngồi khuấy loãng thời gian

Buổi sáng muốn ôm anh

Nắng nói lời mê ngủ

Buổi sáng muốn gọi anh

Mây tái mặt thẫn thờ

Quàng nỗi nhớ lên gối chăn bỏ ngỏ

Bản Blues jazz đêm qua lẩn khuất phím dương cầm

Người thiên di cung bậc cuối cùng

Nụ hôn nửa vời

Trái tim không cửa

Bóng ai hờ hững xéo trên lá cỏ

Điềm tĩnh ngồi chờ gió

Về tan cùng tàn thu

Buổi sáng

Một mình

Quen mà không quen

Lục lọi trí nhớ một hình nhân đêm

Quấn quýt trùng căng kén ngà, tơ lạ

Nuốt vào chầm chậm như loài lông vũ

Vừa bay vừa thảng thốt…âm u

Buồn ngại ngần níu vạt ngu ngơ

Chậm mất nhau cuối mùa

Bão giông đã nửa đời lạc nhịp

Cơn đau da lươn lên men vân gốm

Buổi sáng mị tình

Nốc cạn

Một tứ thơ 

 

BUỔI SÁNG 

Những gương mặt người

Quen và không quen

Những giọt cà phê muôn đời đen nhánh

Tiếng chim khua vỡ buổi sáng lạnh

gõ thức mặt trời

Em ngồi một mình

Khuấy loãng thời gian

Buổi sáng muốn gọi anh

Nắng nói lời mê ngủ

Gió se lạnh chối từ

Quàng nỗi nhớ chạy quanh chiếc bàn nhỏ

Bản giao hưởng đêm qua còn phảng phất trên phím dương cầm

Người đã vội quên cung bậc cuối

Nụ hôn nửa vời

Trái tim không cửa

Ai hờ hững xéo lên lá cỏ

Buổi sáng ngồi một mình

Không quen những nụ cười lạ

Em đậm đặc với nắng thu mưa hạ

Tan cùng tàn đông

Lòng bàng hoàng luyến tiếc níu vạt áo xuân

Đã chậm mất nửa mùa cuối cùng

Khói thuốc cay và cà phê đắng

Cơn đau màu men ngà

Buổi sáng ngồi một mình

Uống cạn kiệt

lạ

quen! 

 

(Tổng hợp)