Tác giả Trần Văn Sỹ tung bằng chứng tố cáo người đạo thơ "Đừng tưởng"

13:40' 21/04/2016 (GMT+7)
|

(VnMedia) Sau khi VnMedia đăng tải bài báo “Tác giả Trần Văn Sỹ cần một tiếng xin lỗi vì bị đạo bài thơ "Đừng tưởng", tác giả Trần Văn Sỹ tiếp tục viết tâm thư gửi tới Báo điện tử VnMedia và lần đầu tiên quyết định đăng tải toàn bộ nội dung bài thơ mà ông khẳng định đang bị tác giả Hà Sỹ Liêm ăn cắp bản quyền.

Trong thư gửi tới Báo điện tử VnMedia, sau khi quyết định công bố bài thơ do chính mình khởi tạo, tác giả Trần Văn Sỹ viết: “Tôi còn lưu lại email trao đổi thời gian này với anh Đặng Nam, bạn tôi, nay là Cục trưởng Cục bảo vệ trẻ em - Bộ Lao động Thương binh và xã hội. Anh Nam là người đọc và gửi email cho tôi bài Suy Ngẫm của tác giả Khánh Nguyên, đăng trên báo Văn nghệ số tháng 3 năm 2008 (toàn văn bài này ông Hà Sỹ Liêm cũng lấy cắp cho in vào phần 16 câu đầu bài thơ mà ông ta nói là mình đã sáng tác và đem đăng ký bản quyền (2015)); tôi bắt chước bài Suy ngẫm đó mà ngẫu hứng viết bài này, lấy chữ “ngẫm suy” đặt lên câu đầu để nhớ Khánh Nguyên là người đã cho mình cảm hứng sáng tác, gọi là bài Đừng tưởng”.

Bài thơ
Bài thơ "Suy ngẫm" trên Báo Văn nghệ (Ảnh: VTC)

Ông Trần Văn Sỹ khẳng định: “Thư từ trao đổi với anh Nam về việc này còn lưu cả trên mạng internet, không ai có thể ngụy tạo được thời gian. Phần còn lại trước và sau đoạn in nghiêng nói trên thì bây giờ tôi mới (buộc phải) công bố lần đầu, nên chưa ai có thể thấy nó ở đâu được. Tôi định sẽ không xưng tên là tác giả bài này, cứ để lưu truyền trong dân gian cho vui, nhưng vì có kẻ nhận xằng nên tôi đành xuất hiện mà thôi, để còn bảo vệ cho Khánh Nguyên – tôi đã coi như thầy tôi vì tôi có lấy một chữ từ bài Suy ngẫm - nữa.

"Tôi không bao giờ đăng ký bản quyền bài này làm gì, vì nhiều nhà thơ có những bài hay gấp vạn còn chẳng đăng ký bản quyền gì cả nữa là; bản thân tôi cũng còn có những sáng tác khác từ lâu chưa công bố mà hàm lượng trí tuệ và công sức tôi đã bỏ ra thì gấp trăm bài này. Những sáng tác đó có thể tôi sẽ công bố trong thời gian tới đây, vì e để lâu lan truyền ra ngoài, tạo điều kiện sinh ra kẻ háo danh trộm cắp như trường hợp này, thì tôi cũng là người có lỗi với xã hội”.

Nói về tác phẩm đang gây tranh cãi trên mạng về việc ai mới chính là chủ sở hữu, ông Trần Văn Sỹ bày tỏ “Bài Đừng tưởng lan truyền trên mạng Internet thời gian qua thực ra không phải là một bài thơ do ai sáng tác cả. Đó là do người ta đưa tất cả những câu có chữ Đừng tưởng của nhiều người khác nhau viết nên mà thành. Tuy nhiều câu hay nhưng cũng nhiều câu thường, rất lộn xộn, và có nhiều trùng lắp, nên không thể gọi là một bài thơ được..”.

Trong thư, tác giả cũng khẳng định: “Tôi cho rằng, đến nay mới có một bài thơ Đừng tưởng của tôi là một bài thơ đầy đủ với tên là Đừng tưởng, có đầu đuôi, tác giả rõ ràng, khởi tạo năm 2008, do một mình tôi viết, gồm 64 câu (tôi thích số 64, ứng với 64 quẻ dịch, nên tôi dừng không viết thêm ở đó, chứ muốn viết thêm thì cũng không khó gì cả) như trên. Bài thơ Đừng tưởng ông Hà Sỹ Liêm công bố trên báo Gia định và Xã hội cuối tháng 3/ 2016 vừa qua là lấy cắp những câu thơ có chữ Đừng tưởng của nhiều người khác nhau đã lan truyền trên mạng (phần đầu là tất cả bài Suy ngẫm của Khánh Nguyên - không sót câu nào. Phần tiếp dài hơn 20 câu chính là một phần trong bài Đừng tưởng của tôi (in nghiêng ở trên), phần ít còn lại là những câu khác, chất lượng không cao (tôi cho có thể là do nhiều người khác ngẫu hứng viết thêm ở trên mạng, song không tâm huyết như tác giả Khánh Nguyên và tôi).

Tác giả Trần Văn Sỹ công bố bản đầy đủ bài thơ
Tác giả Trần Văn Sỹ công bố bản đầy đủ bài thơ "Đừng tưởng" do mình sáng tác

Tác giả khẳng định do lấy chắp vá như vậy nên trong bài mà ông Liêm nhận là của mình có những câu không vần nhau theo đúng thể lục bát, có cả câu trùng lặp với câu ở phần trước của chính bài đó (Ví dụ: Đừng tưởng nốc rượu là say - Đừng tưởng cứ rượu là say) rất vô nghĩa và lộn xộn, thể hiện rõ sự chắp vá không phải là phong cách thơ của một người làm ra (bao giờ cũng nhất quán) tạo nên.

Bản thân ông Liêm cũng nói trên báo rằng, bài thơ ông ấy viết năm 1992 có tên là “Vọng tưởng”, “đã bị quên mất và thất lạc bản thảo”, nay “thấy lan truyền trên mạng nên nhận ra đó là thơ của mình” rồi “nghe bạn bè khuyên nên lấy đem đi đăng ký năm 2015, lấy tên là bài Đừng tưởng”. Tự lời nói của ông ấy đã nói lên hành động đạo thơ của ông ấy rồi. Tôi đã viết gửi email cho ông ấy 3 bức thư, đề tên tôi rõ ràng, để ông ấy có lời cải chính, xin lỗi rồi cho qua chuyện này đi. Thế mà ông ấy không trả lời, lại còn lên báo nói “tôi không biết ông Sỹ là ai nên không trả lời”. Thật là kém văn hóa, người như thế thì viết sao nổi những câu thơ như trong bài Đừng tưởng mà ông ta đã đem đi đăng ký?

Tôi nghĩ đến đây thì bạn đọc có thể tự phán xét ai là tác giả bài thơ Đừng tưởng, ai là kẻ cắp dù chưa cần đến giám định hình sự các bằng chứng và sự phán xét của tòa án, vì tôi sẽ không kiện ông Liêm làm gì (Nếu đối diện nhau, tôi hỏi vài câu là ông ấy sẽ cứng lưỡi, vì người nói dối dù giỏi đến đâu cũng không tránh được mâu thuẫn trong chính lời nói và hành động của mình. Còn như tôi, ai thích hỏi gì tôi cũng trả lời được hết, chỉ cần nói thật là xong). Bạn đọc hiểu là đủ, dù sao thì phần “tài sản” bị ăn cắp của tôi cũng rất nhỏ so với phần còn lại”.

Tác giả Trần Văn Sỹ cũng công bố đầy đủ bài thơ Đừng tưởng:

Đừng tưởng

Ngẫm suy hay dở việc đời

Khổ đau thường chỉ do người lầm thôi.

Lúc vui ngẫu hứng mấy lời

Gọi là Đừng tưởng để người tỉnh mê.

Cuộc đời đi lại là về

Mất mà lại được, bỏ đi lại còn.

Đừng tưởng cứ lớn khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn là chồng.

Đừng tưởng chẳng có thì không

Chẳng trai thì gái chẳng ông thì bà.

Đừng tưởng chẳng gần thì xa

Chẳng ta thì địch chẳng ma thì người.

Đừng tưởng chẳng khóc thì cười

Chẳng lên thì xuống chẳng ngồi thì đi.

Đừng tưởng gần nhất là nhì

Gần quan là tướng, gần suy là hèn.

Đừng tưởng cứ sáng là đèn

Cứ đỏ là chin, cứ đen là thường.

Đừng tưởng cứ đẹp là thương

Cứ xấu là ghét, cứ vương là tình.

Đừng tưởng cứ ghế là vinh

Cứ tiền là mạnh, cứ dinh là bền.

Đừng tưởng cứ cố là lên

Cứ lì là chắc, cứ bên là gần

Đừng tưởng cứ đều là cân

Cứ đông là đủ, cứ ân là nhờ.

Đừng tưởng cứ vần là thơ

Cứ âm là nhạc, cứ tờ là tranh.

Đừng tưởng cứ vội thì nhanh

Cứ tranh thì được, cứ giành thì hơn.

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.

Đừng tưởng cứ chức là leo

Cứ quyền là chạy, cứ theo là cùng.

Đừng tưởng cứ gật là thông

Cứ lắc là chống, cứ ngông là càn.

Đừng tưởng cứ nịnh là thân

Cứ mắng là bỏ, cứ gần là chơi.

Đừng tưởng cứ quá năm mươi

Thì tai cũng hiểu mệnh trời như ai.

Đừng tưởng giỏi lừa là tài

Giỏi giấu là kín, giỏi bài là an.

Đừng tưởng cứ bầu là tròn

Cứ thước là thẳng, cứ đòn là xoay.

Đừng tưởng chẳng mặn thì chay

Chẳng ngọt thì đắng, chẳng thay thì mòn.

Đừng tưởng cứ trước thì hơn

Cứ sau thì thiệt, cứ ngon thì lành.

Đừng tưởng cứ tiếng là danh

Cứ thăng là tiến, cứ phanh là dừng.

Đừng tưởng nhiều cây là rừng

Nhiều đá là núi, nhiều tầng là cao.

Đừng tưởng cứ thưởng là trao

Cứ khen là tốt, cứ khao là mừng.

Đừng tưởng cứ ngà là sừng

Cứ quà là quý, cứ ngừng là thôi.

Đừng tưởng cứ hai là đôi

Cứ mười là chục, cứ dôi là nhiều.

Đừng tưởng cứ dũng là liều

Cứ khiêm là nhát, cứ phiêu là gàn.

Chuyện Đừng Tưởng chốn nhân gian

Mỏi tay viết chẳng hết. Làm bài thơ.

Những mong ngộ lấy chữ Ngờ

Giúp người tỉnh giấc ngủ mơ ban ngày.

 

Trần Văn Sỹ

Khởi tạo ngày 3/12/2008; công bố  toàn bộ lần đầu ngày 19/4/2016.

(Phần in đậm là phần đọc chơi với bạn bè năm 2008 - cũng là phần tác giả Trần Văn Sỹ khẳng định ông Hà Sỹ Liêm đã lấy cắp vừa qua)