Bao nhiêu ngày tháng đã qua đi, bao nhiêu kỷ niệm đã diễn ra trong đời nhưng tôi vẫn nhớ hoài lần đầu tiên về thăm quê Bác, đó là năm 1992, tôi đóng quân ở huyện
Tháng Năm quê Bác nắng vàng. Tôi lên núi Chung, đường quanh co băng qua cách đồng đang vào vụ gặt. Hương thơm lúa mới và mùi rơm rạ quấn quýt bước chân… Núi Chung xanh ngắt rừng thông, không gian thoáng đãng, dịu dàng… Dòng người lặng im vào thăm ngôi nhà tranh đơn sơ, khiêm nhường của cụ Nguyễn Sinh Sắc, như chìm khuất giữa xóm làng trầm mặc... Tôi bước cùng dòng người từ mọi miền đất nước, có người mới đến làng Sen (Kim Liên,
![]() |
Bao nhiêu ngày tháng đã qua đi, bao nhiêu kỷ niệm đã diễn ra trong đời nhưng tôi vẫn nhớ hoài lần đầu tiên về thăm quê Bác, đó là năm 1992, tôi đóng quân ở huyện
Hôm ấy, mọi người trong tiểu đội đã kể cho tôi nghe nhiều chuyện về làng Sen, về ngôi nhà tranh của Bác Hồ, về những câu sấm trạng đã được lưu truyền mãi... Tôi bước đi trong làng Sen, dưới bóng mát xà cừ lao xao và hương sen thơm ngào ngạt. Làng Sen, ngôi làng được đặt theo tên của loài hoa giản dị mà tinh khiết vô cùng...
Ký ức quê nhà trong tôi đã hòa cùng cảm nhận lần đầu tiên về làng Sen, một miền quê hồn hậu Việt
Tôi đã hỏi những cụ già ở làng Sen và được biết, những hàng cây xà cừ đã được bà con xã Kim Liên trồng từ năm 1957. Đó là dịp Bác Hồ về thăm quê, Bác dặn: “Trồng thật nhiều cây, trồng cây nào sống cây đó”. Lời căn dặn của Bác Hồ đã được mọi người làm theo... Trên Núi Chung, nơi thuở ấu thơ chú bé Nguyễn Sinh Cung thường thả diều, hóng gió, nay đã là rừng thông xanh dày. Trong buổi chiều nắng chênh chếch, nhiều em nhỏ đã tìm đến đây, dạo bước trong rừng, ôn bài cho mùa thi sắp tới. Và trong mắt tôi, núi Chung trở nên đầy cảm mến... Ký ức dẫn tôi quay về những tháng ngày tôi ở trên hòn đảo nhỏ Cồn Cỏ. Hòn đảo anh hùng trong những năm chiến tranh được Bác Hồ gửi thư khen: Cồn Cỏ nở đầy hoa thắng trận/ Đánh cho tan xác giặc Huê Kỳ. Chúng tôi đã vác từng bao xi măng, cát sỏi, từng can nước ngọt lên đỉnh núi để xây dựng công sự. Đài quan sát chúng tôi thi công chính là nơi ngày xưa Anh hùng LLVT nhân dân Thái Văn A đứng gác giữa đợt công kích của máy bay Mỹ. Từ nơi ấy nhìn ra biển cả chung quanh, những con sóng trắng miên man đuổi nhau đến tận đường chân trời mảnh như một nét mi con gái. Một lần, chiến sĩ Trần Công Thành gùi nước uống lên cho trung đội giữa trưa hè nắng oi nồng, bị trượt chân ngã, can nhựa 20 lít đựng nước rơi vỡ tan tành. Nước thấm nhanh, mất hút vào lòng đất đá san hô một cách kinh ngạc! Từ trên đài quan sát, tôi đã nhìn thấy chiến sĩ Thành nhặt cái can vỡ, đứng dậy, và anh... bật khóc... Bởi vì với chúng tôi khi ấy, nước là máu!
Mười mấy năm đã trôi qua từ cái buổi trưa Cồn Cỏ ấy, hôm nay, tôi và Thành cùng hẹn nhau về làng Sen. Chúng tôi ngồi trò chuyện dưới gốc cây xà cừ. Tán lá xà cừ rung rinh như đang trò chuyện, gợi cho tôi và Thành nhớ về những cơn gió nồm đại dương lướt qua những rặng phong ba Cồn Cỏ; hay những hàng cây xà cừ còn sót lại sau cuộc chiến tranh khốc liệt, giữa miền quê nghèo Hải Lăng, Quảng Trị, nơi đơn vị chúng tôi đã từng dừng chân... Tôi chợt nhận ra, những bóng cây đại thụ có thể bất ngờ hiện ra trên hành trình vô tận của mỗi người, là để cho mình dừng lại, suy ngẫm và chia sẻ. Giản dị vậy thôi...
Ý kiến bạn đọc