http://vnmedia.vn/van-hoa/201806/tiet-lo-goc-khuat-tiem-an-nguy-co-cua-mot-nguoi-chuyen-gioi-605498/v3.txt
Tiết lộ 'góc khuất tiềm ẩn nguy cơ' của một người chuyển giới

Tiết lộ "góc khuất tiềm ẩn nguy cơ" của một người chuyển giới

13:55' 12/06/2018 (GMT+7)
|

(VnMedia) - Vũ Hoàng Mai Châu được biết đến với vài trò trưởng nhóm người chuyển giới RUBY tại Hà Nội. Cô là một gương mặt điển hình trong mạng lưới người chuyển giới Việt Nam được nhiều người biết đến. Nhưng còn góc riêng với những mặc cảm, stress, những chuyện riêng hay ước mơ về “nhà tạm lánh” của bạn dành cho cộng đồng chuyển giới…

Hầu hết người chuyển giới Việt đều phải tiêm hoormone chui

-PV: Chào Mai Châu, chúng ta bắt đầu từ cái tên của bạn nhé

Vũ Hoàng Mai Châu: Tôi tự gọi mình là Vũ Hoàng Mai Châu. Đây là tên chuyển giới của tôi, do tự mình đặt và chưa được công nhận của pháp luật Việt Nam. Trước đây tôi tên là Vũ Tiến Mạnh và trong khi di chuyển máy bay hay mọi thủ tục hành chính thì vẫn là nam giới, trong hình hài nữ. Tôi là chuyển giới nữ và đã phẫu thuật ngực. Cái tên với bạn bè và gia đình không còn lạ, kể cả hình thức. Có điều, đi lại hay làm gì bằng giấy tờ thì phải trình bày hết sức khó khăn với tên cũ là Vũ Tiến Mạnh.

-Quá trình đi đến quyết định chuyển giới của Mai Châu chắc rằng cũng không dễ dàng gì, như nhiều bạn chuyển giới khác?

Trước khi đi đến quyết định chuyển giới, tôi đã phải sống trong thời gian stress rất dài, đấu tranh tâm lí rất lớn mới có quyết định này. Dù có quyết định sau khi đã nghĩ đủ kỹ, đã rất quyết liệt và có chia sẻ với người thân, nhưng tiếc là không được sự ủng hộ của bất cứ ai, gia đình bạn bè. Tôi phải tự làm một mình. Từ việc tìm hiểu, tìm kiếm và săn mua hoormone cho riêng mình cho đến việc tự nhờ người tiêm hộ.

Vũ Hoàng Mai Châu


-Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất với bạn?

Phải nói, khoảng thời gian đó là thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi, đến thời điểm này. Tôi phải tiêm hoormone 1 tuần 1 lần.  Khi mới tiêm, tôi thấy các bạn trong nhóm người chuyển giới ở Hà Nội đều tự tiêm cho nhau. Sau nay tôi nghe nói nhiều người bị áp xe, nhưng cũng có bạn không bị. Hồi đó, tôi còn không biết áp xe là gì! Chỉ biết các bạn khá đau và nổi cục thâm, rắn ở chỗ tiêm trong thời gian dài mới hết.

Tôi nghĩ ngợi nhiều, đắn đo hay nghĩ đường lui nữa… cơ bản là rất sợ nhưng cũng không có cách nào khác vì không muốn sống trong hình dáng đàn ông nữa.  Thế là, tôi cũng giống như các bạn khác phải nhờ một người bạn trong nhóm có học chút ít về dược sĩ để tiêm hộ. Cũng qua bạn này, tôi được biết tự tiêm hoormone rất nguy hiểm nếu không có can thiệp của cơ quan y tế kịp thời. Nếu chỉ cần lệch một “tí tẹo” là mục đích tiêm đã khác rất nhiều, mà nếu tiêm vào máu có thể dẫn đến sốc thuốc và chết.  Biết là nguy hiểm như vậy nhưng chúng tôi hầu như đều chấp nhận mạo hiểm với khát khao được sống đúng với con người thực của mình nên chỉ còn cách là tìm người có kinh nghiệm tiêm.

-Đến giờ, các bạn vẫn phải tiêm hoormone?

Đúng là vẫn phải duy trì. Vẫn còn lo lắng hay đau đớn nhiều.

Sau nhiều tự tiêm cho nhau như vậy, tôi cũng một vài lần bị áp xe khá là đau đớn.  Tôi dần dần nhận thấy mức độ nguy hiểm của việc tự tiêm nay, đặc biệt còn những bạn tự mình tiêm, khi xảy ra chuyện không biết cầu cứu ai, tự mình chịu đau đớn, chấp nhận nguy hiểm khi chỉ có một mình. Sau đó, tôi quyết định tìm hiểu và đến một cơ sở y tế ở Hà Nội để tiêm được an toàn hơn. Nhưng ở đây, họ cũng không dám cam kết gì cho tôi bởi luật pháp Việt Nam chưa cho phép.

 

 

Tôi đi ngược quá trình chuyển giới “chuẩn”…    

-Còn về phẫu thuật ngực của bạn thì có trải nghiệm “khủng khiếp”nào không?

Tôi khá là may mắn là có quen một bác sĩ thẩm mỹ ở Hà Nội. Anh là người khá hiểu hoàn cảnh cũng như con người tôi nên anh có gợi ý giúp tôi. Ca phẫu thuật này hoàn toàn miễn phí. Tôi được anh phẫu thuật ngực tại cơ sở rất khang trang và đầy đủ trang thiết bị y tế. Ca phẫu thuật khá thành công. Những đau đớn về thể xác với tôi cũng không phải là lớn nhất.

-Với bạn, thì những gì là lớn?

Đấu tranh với chính mình, với sự đối diện với người thân và xã hội và cộng đồng.

Như, sau ca phẫu thuật, tôi vẫn không thể công khai giới tính của mình. Với thời gian chăm sóc hậu phẫu, phải mặc áo định hình khi còn khá đau nhưng sau đó tôi buộc phải  nịt ngực để che giấu mọi người. Bởi lúc đó, tóc tôi vẫn rất ngắn, mọi bộ phận trên cơ thể tôi vẫn trong hình dáng nam giới trừ ngực. Tôi sợ kì thị của mọi người và do tâm lý chưa sẵn sàng nên tôi chưa dám công khai giới tính thực của mình.

- Khi nào bạn mới chính thức công khai mình là người chuyển giới?  

Phải hơn 1 năm sau, tôi quen biết và giao tiếp với nhiều người giống mình trên mạng và khao khát được sống với giới tính thực của mình ngày càng trỗi dậy, tôi đã quyết định công khai trên facebook!

Thực ra, quyết định công khai của mình diễn ra hơi ngược so với mọi người. Những người chuyển giới nữ khác, họ thường để tóc dài trước, sống 1 thời gian là nữ và tiêm hoormone xong mới phẫu thuật, hoặc có nhiều người cũng không chọn giải pháp phẫu thuật, họ chỉ cần được công khai thay đổi giới tính... Tôi nhận thấy, khi đó họ đủ tâm sinh lý cho việc công khai giới tính thực của mình và có đủ quyết tâm, sức mạnh để đối mặt với sự kì thị của xã hội. Còn riêng với tôi, nó diễn ra ngược như vậy khiến tôi gặp không ít những rào cản cũng như khó khăn trong việc công khai giới tính.

 


Ai chuyển giới cũng stress nặng

 -Khi bạn chưa đủ tâm lý để đón nhận sự thay đổi của xung quanh mà đã đi phẫu thuật, bạn ở trong rắc rối nào?

Tôi đã bị stress trong thời gian dài. Vì mình quyết định phẫu thuật ngực trong tâm thế chưa thực sự sẵn sàng cho việc công khai giới tính nên mình vừa phải chịu đau đớn thể xác, vừa phải đấu tranh tư tưởng, vừa phải tìm cách che giấu, sống khép kín trong thời gian vừa phẫu thuật xong.

Cộng với, ngay sau khi vừa phẫu thuật xong vẫn còn chưa thích nghi kịp thời với cơ thể của mình nên đã bị rụng tóc rất nhiều. Tâm lí hay thất thường, lúc nào cũng stress… Cả bên trong và bên ngoài đều rối, không thoát ra được suy nghĩ, tất cả đều mông lung, với rất nhiều suy nghĩ ngược xuôi để làm sao chinh phục được sự chấp nhận của người thân,xã hội, và sự tự tin của bản thân. Lúc đó thấy con đường tìm lại giới tính thật của mình thật khó khăn và không biết cách nào để thoát khỏi stress triền miên.  

Khi ở đỉnh điểm của bế tắc, đứng trước hàng ngàn mâu thuẫn đan xen nhau, tôi quyết định tự công khai giới tính thật trên facebook, chọn một sự đã rồi sẽ khiến mình không có đường lui. Và tôi đã gây sốc cho bố mẹ tôi.

-Cú sock của gia đình luôn là áp lực lớn nhất với các bạn chuyển giới?

Đúng. Mình luôn chông chênh, luôn phải nghĩ đi nghĩ lại, phải lo lắng khi vừa đứng giữa việc đối mặt với gia đình, bạn bè, xã hội và một bên là mơ ước của chính mình… Lúc đó tự nhủ: chắc không có gì khó khăn đến thế.

 

 

Sẵn sàng tâm lý được mất khi đánh đổi

-Bây giờ khi đã vui vẻ hơn, thoải mái hơn và tự tin hơn về sự chuyển giới của mình, bạn nhìn lại và nghĩ thế nào về mình lúc đó?

Ở thời điểm hiện tại khi nghĩ lại, tôi không nghĩ mình đã vượt qua được thời gian đó. Nhưng vì tôi luôn tâm niệm “Khi chấp nhận đánh đổi thì phải luôn sẵn sàng tâm lý được mất. Nếu người khác có những đánh đổi trong công việc, trong lựa chọn cá nhân thì mình là đánh đổi cả cuộc đời nên khi đã xác định thì phải quyết tâm đến cùng”. Suy nghĩ vậy nên tôi quyết định, giải thích, tâm sự với bố mẹ, rằng tôi đã bỏ lỡ rất nhiều cơ hội rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy tôi sẽ còn đánh mất nhiều cơ hội hơn nữa. Mà đánh mất cơ hội ở đây là đánh mất cơ hội lớn nhất- được là chính mình. Cơ hội thì không bao giờ đến lần thứ hai… Cứ thế, mưa dầm thấm lâu, rồi bố mẹ tôi cũng hiểu và chấp nhận tôi,  để tôi sống đúng với con người của mình.

 -Cảm giác, sự e ngại hay trở ngại lớn nhất của bạn khi công khai giới tính thật là gì, đến cả hiện tại?

 Tôi sợ nhất ánh mắt của mọi người nhìn mình. Ánh mắt đó tôi có cảm giác họ đang nói với tôi rằng, tôi là người khác biệt. Ngay như một việc rất nhỏ là đi qua chỗ gửi xe, thường các bạn nữ sẽ được nhân viên dắt xe cho nhưng tôi thì chưa lần nào được ưu ái đó! Mặc dù xe của tôi khá cồng kềnh và nặng nề. Việc này tôi gặp rất nhiều nhưng trải qua nhiều lần như thế tôi chỉ nghĩ chắc họ nghĩ mình là người chuyển giới, thân xác mình vẫn là người đàn ông nên không dắt xe cho mình. Nghĩ vậy, tôi thấy khá hợp lý và cảm thấy rất bình thường chứ không tủi thân như ngày trước. Tôi luôn suy nghĩ lạc quan nhất có thể để đối mặt với mọi việc, vượt qua sự kì thị và sống là chính mình. Cái khó, tôi vẫn luôn nghĩ đó là vượt qua hay đối diện với chính bản thân mình, từ sự tự kỳ thị bản thân hay sự đối diện đầy nhạy cảm với các câu chuyện, cộng đồng xung quanh mình.

Mai Châu: “Tôi mang nhiều hoài bão về cộng đồng”

-Bạn có góp phần tham gia đóng góp ý kiến cho dự thảo luật chuyển đổi giới tính, theo cá nhân bạn dự thảo luật đã đáp ứng đủ nhu cầu cho người chuyển giới Việt Nam?

 Ở góc độ là trưởng nhóm người chuyển giới và trưởng ban điều hành Mạng lưới người chuyển giới Việt Nam tôi luôn cân nhắc sự lựa chọn phù hợp nhất cho cộng đồng của mình.  Tất nhiên tôi luôn mong muốn không bỏ sót một ai cả nhưng bất cứ luật nào đưa ra thì nó đều có phù hợp nhất định. Và việc có thể áp dụng đi vào thực tế hay không lại cần quá trình khẳng định độ khả thi của nó.

Hiện có quan điểm tiến bộ mà các nước đang áp dụng đó là người chuyển giới nếu trải qua quá trình test hoặc hỗ trợ/tư vấn tâm lý mà vẫn tự xác định mình là người có giới tính khác với giới tính sinh học và có nhu cầu được thừa nhận thì sẽ được hỗ trợ để thừa nhận về mặt giấy tờ, ai có nhu cầu can thiệp y học thì được kết nối để can thiệp y học. Tôi cũng hiểu các băn khoăn của ngành công an và luật pháp Việt Nam khi lo ngại việc kiểm soát tội phạm sẽ khó khăn và gây ảnh hưởng xấu tới cộng đồng người chuyển giới Việt Nam nhưng đây là xu hướng tiến bộ và nhân văn nên việc thừa nhận và tạo điều kiện cho người chuyển giới được sống thật với giới tính của mình sẽ giúp cho cộng đồng này có thể đóng góp cho sự phát triển của xã hội…

Còn ở thời điểm hiện tại thì việc thay đổi giấy tờ để giải quyết những vướng mắc trong việc xuất nhập cảnh, xin việc làm… là rất cấp thiết. Và ở khía cạnh bình đẳng giới thì họ hoàn toàn có quyền và được pháp luật Việt Nam hỗ trợ.

Được làm việc trong các nhóm, tổ chức hoạt động vì cộng đồng người chuyển giới tôi thấy mình rất may mắn và thấy được niềm vui lớn của những người chuyển giới đặt hy vọng vào dự thảo luật chuyển giới lần này. Chúng tôi đã chấp nhận đánh đổi cả cuộc đời của mình để được sống thật với giới tính của mình thì đây như là cánh cửa mở ra ước mơ của chúng tôi. Trước đây, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có luật dành cho người chuyển giới, nhưng chỉ sau 2 năm dự thảo luật chuyển đổi giới tính đã được xây dựng, chúng tôi thầm biết ơn các cơ quan, tổ chức đã phần nào hiểu và quan tâm đến sự hiện diện của chúng tôi.

-Còn mong muốn cá nhân của bạn trong tương lai thì sao không?

Từ rất lâu rồi, tôi có một dự định sẽ cố gắng làm việc bằng hết năng lực và tâm huyết của mình dành số tiền để có thể mở ra được một “Nhà tạm lánh”, kiểu như trung tâm bảo trợ cho người chuyển giới. Mục đích của nhà tạm lánh này là có thể can thiệp sức khỏe cho người chuyển giới, tạo cho họ một chỗ tạm lánh cho những người chuyển giới không được gia đình chấp nhận. Có thể tạo công ăn việc làm cho họ. Đó là ước mơ lớn của tôi và tôi sẽ quyết tâm thực hiện trong tương lai.

Xin cảm ơn bạn về câu chuyện đã chia sẻ! Mong bạn sớm thúc đẩy được nhà tạm lánh để cộng đồng người chuyển giới được hỗ trợ, được chia sẻ nhiều hơn.

Minh Lương (Thực hiện)

 

Thông tin thời tiết
25°9° - 18°Trời đẹp
  • 19/12

    9° - 21°

  • 20/12

    9° - 21°

  • 21/12

    9° - 21°

  • 22/12

    13° - 21°