Cô gái ơi, đừng nên mạnh mẽ nữa

12:20' 30/04/2015 (GMT+7)
|

(VnMedia) - Chị ơi em xỉn rồi. Em tắt máy đây. Chị đừng lo cho em nhé, em sẽ liên lạc lại khi em đã bình tâm. Làm người mạnh mẽ mãi em mệt quá rồi…

Tin nhắn của em khiến tôi suy nghĩ về khái niệm mạnh mẽ và yếu đuối trong cuộc sống này. Cô gái nào cũng muốn mình trở nên mạnh mẽ để có thể vững vàng trước giống bão cuộc đời. Nhưng có đôi lúc sự mạnh mẽ ấy đã vô tình tạo thành bức tường ngăn cách cô và mọi người xung quanh. Vậy một cô gái có cần trở nên mạnh mẽ hay không?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa.

Trong con mắt của tôi, em là một cô gái mạnh mẽ. Có lẽ vậy. Em độc lập, tự tin, có thể đứng vững trên đôi chân của mình. Ít nhất thì đây là tất cả những điều đầu tiên mà mọi người có thể nghĩ về em.

Là bạn tâm giao với em, em có thể kể cho tôi nghe rất nhiều về em nhưng tôi chưa từng chúng kiến em rơi nước mắt trước mặt người khác cho dù người đó là tôi. Em bảo em không muốn khóc trước mặt người khác bởi vì điều đó khiến em cảm thấy bị thương hại. Em bảo rằng, nước mắt sẽ khiến con gái trở nên dựa dẫm và yếu mềm. Nước mắt có thể phần nào lau rửa vết thương, nhưng nước mắt không thể chữa lành vết thương. Em bảo rằng mỗi khi vấp ngã, điều đầu tiên em tự rặn mình không được khóc. Tôi biết em luôn gồng mình để cố tỏ ra bình tĩnh, để rồi sau đó, em rút mình vào một chốn của riêng mình để mặc cho nước mắt rơi. Tôi biết, em có làm như vậy, em mới tự đứng dậy được, bằng đôi chân của mình.

Em gái à, tôi biết em luôn phải đóng vai là chỗ dựa cho người khác nên em không cho phép mình trở nên yếu đuối. Em hoàn toàn có thể tự mình vượt qua khó khăn, hoàn toàn có thể giải quyết rắc rối bằng chính sức mình. Vì vậy em chẳng bao giờ nhờ vả ai, cũng chẳng bao giờ mở miệng than vãn. Em có thể lắng nghe câu chuyện của mọi người nhưng trong chuyện của mình, em lại là người kín tiếng. Bởi lẽ em luôn tự tìm được cho mình một hướng đi riêng dẫu biết rằng hướng đi đó chưa đúng nhưng đó là của riêng em mà thôi… Nhưng em biết không, đừng dựa vào việc đó để ép buộc bản thân rèn giũa sự mạnh mẽ, như thế em đang vô tình đẩy người khác ra xa mình đấy.

Tìm cho mình cách sống mạnh mẽ suốt cả tuổi thanh xuân, mãi một mình em có thấy kiệt sức và mệt mỏi không em? Có bao giờ em cảm thấy ghen tị với những cô gái có thể tự do thể hiện cảm xúc của mình, lúc buồn thì than vãn hay khóc thật lớn, lúc vui thì cười to? Đã bao giờ em cảm thấy cần một bàn tay chìa ra giúp đỡ lúc em khó khăn? Đã bao giờ em khát khao một người chỉ cần nguyện ý đứng bên cạnh để tiếp thêm cho em sức mạnh. Đã bao giờ em tự hỏi cảm giác có một người thật mạnh mẽ và đáng tin cậy để mình có thể dựa vào là như thế nào?

Thực ra em à, nhiều lần tôi muốn nói với em rằng, hãy từ bỏ là một cô gái mạnh mẽ đi bởi điều đó là sai rồi. Nhưng sự mạnh mẽ, tự tin của em làm tôi chùn bước bởi tôi hiểu em cô đơn lắm, em mệt mỏi lắm, tôi sợ nếu tôi lột bỏ đi cái vỏ bọc cuối cùng của em, tôi sẽ khiến em mất niềm tin vào cuộc sống.

Em có biết không, sau những mệt mỏi và bộn bề của cuộc sống, có một ai đó để dựa vào cũng là một điều thật tuyệt vời. Lặng lẽ rơi nước mắt chỉ khiến vết thương khắc sâu thêm. Mạnh mẽ đứng dậy với vết thương vẫn còn, đến một lúc nào đó sẽ bị chính những vết sẹo cũ chằng chịt ấy quật ngã lần nữa. Vì vậy, hãy khóc những lúc cần khóc, trước mặt những người ta yêu thương và tin tưởng, để cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn.

Có ai đó đã nói rằng “Là con gái đừng nên mạnh mẽ quá lâu….”, bởi con gái cần được yêu thương và chở che nên mạnh mẽ quá nhiều, quá lâu em sẽ chỉ nhận về những nỗi buồn lặng lẽ, đơn độc.

Em à, mạnh mẽ là cần thiết nhưng đừng cho rằng là nhất thiết lúc nào cũng thế. Là con gái em có hiểu ra rằng, dám thoải mái thể hiện cảm xúc riêng của mình, vui thì cười, buồn thì khóc, yếu đuối thì tìm đến ai đó để dựa dẫm, đó mới là sự mạnh mẽ thực sự. Với những cô gái như em, lấy mạnh mẽ là thứ vũ khí sắc bén để che đậy sự yếu đuối và lấy nụ cười làm chiếc mặt nạ để giấu những chuyện buồn, hóa ra lại yếu đuối và nhạy cảm đến tận cùng...


Thanh Châu