Đại biểu Quốc hội: "Dâm ô trẻ em là tội ác dưới đáy xã hội"

08:27, 06/06/2018
|

(VnMedia) - Xâm hại tình dục hoặc chỉ với hành vi dâm ô trẻ em cũng là tội ác, là loại tội phạm dưới đáy xã hội, không xứng được hưởng bất cứ tình tiết giảm nhẹ nào mà chỉ có tăng nặng. Đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên) lên tiếng.

Chiều 5/6, trong phiên chất vấn Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và xã hội, nhiều đại biểu đã chất vấn về trách nhiệm của Bộ trưởng cũng như các ngành liên quan đối với vấn nạn xâm hại tình dục, dâm ô trẻ em.

Hầu như các đại biểu lên tiếng đều quan tâm đến các biện pháp bảo vệ trẻ em khỏi hành vi nguy hiểm này, trong đó đặc biệt là các biện pháp phòng ngừa từ xa.

Bên hành lang Quốc hội, đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên) cho rằng, tội xâm hại tình dục trong đó có hành vi dâm ô với trẻ em là một tội ác, không thể được hưởng bất cứ tình tiết giảm nhẹ nào.

Đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên)
Đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên)

- Theo đại biểu, việc thực hiện bảo vệ trẻ em khỏi các hành vi xâm hại, dâm ô tình dục đang gặp phải những khó khăn gì?

Tôi thường xuyên tiếp cận với nạn nhân xâm hại tình dục trong đó có dâm ô. Tuy nhiên trong luật không quy định cụ thể thế nào là dâm ô và các hành vi xâm hại tình dục khác nên không chuyển bằng chứng chính xác tới cơ quan chức năng

Luật Hình sự đã quy định về tội danh xâm hại tình dục trẻ em bao gồm các hành vi: giao cấu, hiếp dâm, cưỡng dâm, mua bán dâm … sẽ bị phạt từ 6 tháng tới 3 năm. Tuy nhiên, những vụ việc  ách tắc trong việc chứng minh củng cố pháp lý chủ yếu liên quan tới hành vi dâm ô bởi lẽ Luật chưa quy định cụ thể thế nào là hành vi dâm ô, yếu tố cấu thành tội phạm dâm ô…

Hành vi dâm ô là tiếp xúc bề ngoài để thỏa mãn nhu cầu tâm lý lệch lạc có thể không để lại chứng cứ một cách rõ ràng về mặt vật chất mà chỉ tác động về mặt tinh thần của trẻ nên không dễ gì mà chúng ta khai thác được nếu không có chuyên gia tâm lý hoặc không có công tác xã hội vào cuộc. Do đó hành vi này rất có thể sẽ lặp đi lặp lại nhiều lần.

Đối tượng này thường hay lựa chọn trẻ dưới 6 tuổi vì bắt được tâm lý là trẻ không hình dung được đó là hành vi xâm hại mình. Trong khi đó, người lớn thường hay cho rằng trẻ nói không đúng, nhưng trẻ ở tuổi đó khi bị các hành vi đó thường nói rất thật.

Đặc biệt, quá trình củng cố pháp lý chỉ trọng chứng không trọng cung, tức là khi trẻ khai thì cơ quan điều tra lại cho rằng không quan trọng. Ngoài ra, trong quá trình khai thác trẻ bị xâm hại tình dục, trong đó có dâm ô nếu không khéo sẽ dẫn tới hậu quả trẻ bị ám ảnh xâm hại lần hai. Chúng tôi đã phải nhiều lần cử nhân viên hỗ trợ tâm lý cho trẻ để trẻ có thể chia sẻ các thông tin mà trẻ đã gặp phải trong quá trình bị dâm ô mà không cảm giác là mình bị xâm hại tiếp, không bị ám ảnh với các hành vi đó.

Ngoài việc vướng về luật thì một phần, tâm lý gia đình không muốn đưa ra ánh sáng vì họ có tâm lý rằng việc đó rất khó, sợ lộ lọt thông tin của con, nên phần lớn họ chỉ muốn thỏa thuận và hòa giải. Nhưng người lớn không đặt mình vào trẻ khi giải quyết sự việ vì nếu hành vi đó lặp đi lặp lại thì sẽ ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng đến quá trình phát triển tự nhiên của trẻ về mặt nhân cách. Có rất nhiều trẻ bị xâm hại từ nhỏ nhưng bị gia đình bỏ lơ hoặc không biết thì sau này lớn lên rất lệch lạc.

- Theo báo cáo, mỗi năm có từ 1300 đến 1500 vụ xâm hại tình dục trẻ em được báo cáo. Dù vậy, các đại biểu cho rằng đó vẫn chỉ là phần nổi của tảng băng chìm Vậy theo đại biểu, cần có các giải pháp gì để giảm thiểu tình trạng này?

Theo tôi, cần phải có các biện pháp tư pháp kèm theo, ví dụ như dùng thuốc để hạn chế nhu cầu đó, hoặc có những biện pháp ngăn ngừa giống như vụ Minh Béo bên Mỹ. Tội danh này nước ngoài sẽ bị đeo chip hoặc cảnh báo với cộng đồng, không cho đến gần hoặc tham gia các hoạt động của trẻ em. Còn ở Việt Nam thì không có các quy định đó. Chính vì vậy, hàng rào bảo vệ trẻ từ xa, trong luật đã không có và cũng không quy định cụ thể bằng các biện pháp  tư pháp thì không thể bảo vệ trẻ được. Trong cuộc sống hiện nay có rất nhiều vấn đề mà cha mẹ không thể theo sát con mình được.

Ngoài ra, cần có điều chỉnh về mặt pháp luật và có một môi trường tư pháp thân thiện với trẻ, tăng cường biện pháp tư pháp hoặc biện pháp củng cố pháp lý để bảo vệ quyền trẻ em. Ví dụ Minh Béo khi ở Mỹ đã bị giăng bẫy, nhưng ở Việt Nam không đồng ý cho việc giăng bẫy vì lo xâm phạm đến quyền con người. Tuy nhiên, mình phải bảo vệ trẻ trước, mà không bảo vệ được trẻ thì làm sao bảo vệ được quyền con người cao hơn? Phải bảo vệ trẻ em trước và quyền trẻ em là quyền cơ bản nhất của con người mà công ước quốc tế về trẻ em đã khẳng định điều đó.

- Gần đây có những vụ mà khi xử, hội đồng xét xử đã đưa ra những tình tiết giảm nhẹ cho bị cáo, như là Đảng viên, có công với ngành hay tuổi cao, sức yếu, bệnh tật… Bà bình luận gì về những cách áp dụng luật như vậy?

Thông thường, ở các nước phát triển, tội xâm phạm về tình dục trẻ em đều được xã hội cho là loại tội phạm ở dưới đáy xã hội, không xứng đáng nhận tình tiết giảm nhẹ mà chỉ tăng nặng. Nhưng vừa rồi, vụ án Nguyễn Khắc Thủy tòa đưa tình tiết giảm nhẹ là tuổi cao sức yếu hay người có công… là một sự thách thức về mặt pháp luật.

Chúng ta cũng có thể xét đến các yếu tố liên quan như sự hối lỗi, hợp tác trong quá trình điều tra, hoặc bày tỏ muốn bù đắp cho gia đình và cho trẻ, nhưng những đối tượng đó không có hành vi hối cải, khi ra tòa còn có tình tiết giảm nhẹ là không nên vì sẽ tạo ra suy nghĩ cho xã hội là mình có đấu tranh cho tội danh đó thì cũng sẽ không có kết quả, tạo thói quen im lặng mà không lên tiếng. Đó mới là điều nguy hiểm!

Không nên tạo thói quen im lặng trước mọi tội ác, nhất là đối với trẻ em. Dù dâm ô thì cũng là tội ác. Nó ảnh hưởng trực tiếp đến hình thành nhân cách của trẻ chứ không chỉ là về thể chất. Tâm hồn, tính cách và danh dự của trẻ là điều quan trọng và cần được bảo vệ.

Một điều rất quan trọng là chúng ta phải tăng cường nâng cao cho trẻ kỹ năng tự bảo vệ mình, bảo vệ trẻ, đồng thời kiến nghị xem xét điều chỉnh các quy định, đặc biệt là các quy định về hành vi dâm ô phải cụ thể, phải tạo cho xã hội một suy nghĩ là bảo vệ trẻ thì phải lên tiếng, nhưng không nên dùng mạng xã hội để lên tiếng vì đó là cách để chúng ta hại thêm trẻ bởi danh tính của trẻ rất có nguy cơ bị lộ lọt ra ngoài, vi phạm quyền trẻ em.

Chức năng bảo vệ trẻ em có 17 cơ quan được quy định rất cụ thể, nhưng hiện nay một số bộ ngành vẫn mơ hồ vai trò chức năng của mình nên phải có một hội nghị cụ thể để làm rõ trách nhiệm của các bên, chứ không riêng gì Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội. Về chức năng tham mưu, Bộ đã làm tốt và rất cứng rắn. Khi đã đưa ra pháp luật thì còn phụ thuộc vào các cơ quan khác như các cơ quan tư pháp….

 

 

Đại biểu Nguyễn Quang Tuấn, Giám đốc Viện tim Hà Nội: Vai trò của cảnh sát, của Bộ công an là cực kỳ quan trọng.

Theo báo cáo của TAND tối cao thì có 8.000 vụ được xử nhưng tôi nghĩ số liệu này chỉ là bề nổi của tảng băng, vì đây là tội phạm khá đặc thù, nhạy cảm, minh chứng khó khăn, phải làm rất quyết liệt mới có bằng chứng chứng minh.

Nếu chúng ta không vào ngay từ đầu, quyết liệt sớm, có sự phối hợp của các cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án tối cao thì khó xác định phạm tội hay không phạm tội.

Luật hiện nay đã rất đầy đủ, nhưng thực tế để luật đi vào cuộc sống thì lại khác. Phải làm sao đưa ra được giải pháp mà trẻ em thực sự được bảo vệ, giảm thiểu tình trạng xâm hại.

Như một số đại biểu nói, trẻ em bị xâm hại 2 lần. Đây là cách nói bóng gió thôi, bởi vì chúng ta đang thiếu một hệ thống tư pháp thân thiện để giải quyết cho các em, những đối tượng vị thành niên rất dễ bị tổn thương.

Biện pháp quan trọng nhất là cơ quan cảnh sát điều tra, nơi trực tiếp vào cuộc đầu tiên, sau đó thì khởi tố hay không là viện kiểm sát và có tội hay không thì ở tòa án.

Tôi rất mong chờ câu trả lời của Bộ trưởng Tô Lâm. Chúng ta phải tranh luận đến cùng để tìm ra biện pháp giảm thiểu cho tình trạng xâm hại trẻ em.

Trách nhiệm của Bộ Công an là đơn vị điều tra, là người đầu tiên tiếp cận đầu tiên với nạn nhân, là đơn vị thu thập chứng chứ, chứng minh các chứng cứ đó có đúng hay không để đưa ra luận tội. Vai trò của cảnh sát, của Bộ công an là cực kỳ quan trọng.

Không chỉ các khái niệm trong luật chưa rõ ràng gây khó khăn cho giải quyết các vụ viẹc mà cả trong nhận thức của người dân cũng còn chưa cụ thể. Chúng ta cần những nghị định quy định rõ các hành động như thế nào là dâm ô, như thế nào là hành động vi phạm pháp luật.

Nhiều vụ việc sau khi đi dư luận lên tiếng phản ứng thì mới được xử nghiêm hơn đã nói lên một điều, đó là sự vào cuộc của các cơ quan, địa phương, kể cả cơ quan tố tụng cũng chưa được như mong muốn và vấn đề bỏ qua tội phạm quá là nhiều.

Xuân Hưng


Ý kiến bạn đọc