Tâm sự một người mẹ cùng gia đình vượt qua hoả hoạn tại chung cư Carina Plaza

12:14, 25/03/2018
|
Vụ hoả hoạn tại chung cư Carina Plaza, TPHCM ngày 23/3 khiến 14 người tử vong. Trong những giây phút sự sống và cái chết rất mong manh, đã có những câu chuyện đầy xúc động.
 
Gia đình chị Đan Nguyễn (sinh năm 1983) sống trong chung cư Carina Plaza đã có một đêm hoảng loạn, sự sống nhiều lúc tưởng như tuột khỏi tầm tay. Một ngày sau vụ hoả hoạn, chị Đan Nguyễn và gia đình nhỏ của mình chưa hết hoảng loạn. May mắn đã mỉm cười với gia đình nhỏ bé của chị, chị Đan Nguyễn đã bình tĩnh kể lại đêm kinh hoàng với gia đình chị và cư dân chung cư Carina Plaza.
 Hành trình thoát chết của gia đình chị Đan Nguyễn được chia sẻ trên trang cá nhân Dan Nguyen.
Hành trình thoát chết của gia đình chị Đan Nguyễn được chia sẻ trên trang cá nhân Dan Nguyen.
Nhà chị Đan Nguyễn ở tầng 9 của chung cư Carina Plaza từ cuối năm 2013. Sau vụ cháy, hiện sức khỏe cả gia đình cùng Daisy - cô giúp việc người Philippines đều đã ổn. Riêng chị Đan Nguyễn còn yếu nên tiếp tục được chăm sóc tại bệnh viện.
 
Trên trang cá nhân của mình chị Đan Nguyễn (Dan Nguyen) bắt đầu câu chuyện bằng cái tít: “Vượt qua cái chết”.
 
“Bố và mẹ thường hay xem phim hành động và nhiều phim có nội dung về đấu tranh sinh tồn. Bố thường hay nói rằng, mình mà rơi vào hoàn cảnh ấy, chắc em không thể vượt qua được đâu, em yếu quá.
Gia đình chị Đan Nguyễn thoát khỏi hoả hoạn và được chăm sóc tại bệnh viện
Gia đình chị Đan Nguyễn thoát khỏi hoả hoạn và được chăm sóc tại bệnh viện
Vậy mà ngày hôm nay, nó đã thật sự, thật sự xảy ra với gia đình mình và cứ nghĩ là trong mơ, hay trong phim. Với chính bố mẹ, Kathy và Ella (tên 2 con của Đan Nguyễn – PV). Chúng ta đã thoát được. Phép màu”.
 
Chị Đan Nguyễn kể tiếp: “Tầm khoảng 1h40 sáng, tự nhiên mẹ giật mình thức dậy, nghe âm thanh la giống câu chuyện trước Tết xảy ra mà chúng ta là người xem. Mẹ mở cửa sổ nhìn xuống. Cháy! Khói phía tòa nhà mình đang ở. Mẹ kêu bố dậy, Mẹ bế Ella (1 tuổi), bố bế Kathy (3 tuổi).
 
Mẹ đập cửa phòng Daisy (chị giúp việc). Chạy. Khói đã sắp vào nhà. Bố nhanh trí kêu cả nhà vào nhà vệ sinh mở nước. Cách duy nhất là cầu thang bộ. Nhưng chúng ta không biết cháy từ hướng nào, càng chạy, khói phía cầu thang càng nhiều. Vẫn cứ chạy. Từ tầng 9, chạy xuống đến gần tầng 4, thấy đoàn người khác từ dưới chạy ngược lên cùng tiếng hét: "Nóng, nóng lắm! Chạy ngược lên thôi!". Thế là chạy theo ngược lên, ai đó nói lên tầng 14 (tầng cao nhất). Mẹ chợt nghĩ đến những bài mẹ học về an toàn phòng cháy chữa cháy và thoát hiểm khi cháy. Khói là kẻ giết người, tầng 14 sẽ có khói nhiều nhất. Mẹ gọi cậu Đằng hỏi: “Có cháy tầng trệt không?". 
 
Cậu Đằng nói: “Không, chạy ra tầng trệt đi, nhanh lên, nhanh lên".
  
Mẹ la lên: "Bố ơi, tầng trệt, tầng trệt!". Mẹ cùng Ella chạy từ tầng 10, chạy trở ngược lại tầng trệt. Đến tầng trệt, vẫn thấy nhóm người nói: "Nóng quá, nóng quá, cửa đóng rồi, không mở được, nóng quá!".
Mẹ cứ mặc kệ, mẹ chạy xuống, nhìn thấy cánh cửa, nóng thật, rất rất nóng. Mẹ nghĩ, đây là cửa thoát hiểm, không thể nào bị kẹt, vì cửa đóng bằng... cơ mà, và nó chỉ có thể mở được từ bên trong. Mình có thể mở được mặc dù rất nóng.
 
Mẹ biết lúc này đây, Ella con mẹ đang rất mệt vì mẹ cũng đã rất đuối sức. Thế là mẹ mở bật cánh cửa ra như một phép màu! Mẹ la lớn lên: "Cửa mở được rồi, cửa mở được rồi. Bố ơi!". Ngay sau khi mở được cách cửa, mẹ ngã quỵ xuống, mẹ không thở được nữa. Khói mù mịt, không thấy gì cả, nhưng mẹ cảm nhận được Ella của mẹ vẫn đang động đậy! Ella của mẹ rất kiên cường. Mẹ đã gượng đứng dậy, "Sắp đến rồi con ơi, mình sắp đến rồi". Kìa là cầu thang, nơi mình đón uber mỗi ngày, kìa là cậu Đằng đang đứng đợi chúng ta. Mẹ quay lại tìm, "bố và Kathy của mẹ đâu?". Sao trong đoàn người ấy không có họ. Mẹ như chết đi. Họ bị kẹt rồi, họ bị kẹt rồi. Làm sao 2 bố con có thể thở nổi nữa. Lâu lắm rồi. Mẹ đưa Ella cho cậu Đằng. Mẹ chạy lại vào trong, mẹ mò đến cánh cửa, mẹ kêu "bố ơi, bố ơi!", và như vô vọng. Mẹ chạy ngược trở ra.
 
Mẹ gào thét, kêu cứu người với tất cả bảo vệ, hàng xóm, lính cứu hỏa. Nhưng không ai dám vào trong. Mẹ chạy lại thêm lần nữa. Thế giới của mẹ như dập tắt. Hết rồi, hết thật rồi.
 
Mẹ chỉ biết ngồi bệt xuống đất cầu nguyện, cầu xin chúa.
 
Điện thoại mẹ reo, số lạ. Giờ này không thể có ai biết số của mẹ trong chung cư này mà là số lạ cả. Là bố! Bố hỏi "Mẹ và Ella an toàn chưa? Bố lạc mất mẹ nên chạy lên trên tìm. Giờ bố cùng đoàn người ở lầu 1, đang tìm cách xuống". Một lát sau, bố gọi, bố ở sân tennis. Bố và Kathy đã thoát ra được rồi. Hai bố con của mẹ rất dũng cảm và kiên cường.
 
Còn nữa, Daisy! Daisy đâu? Chúng ta đã lạc nhau khi cùng chạy xuống cầu thang. Liên lạc, gọi điện, chị ấy đang bị kẹt ở tầng 7. Cầu nguyện, cầu nguyện, chị ấy sẽ qua được. Cậu Đằng ở lại chờ giải cứu Daisy, bố mẹ đưa 2 con và cô Hằng bụng bầu chạy vào bệnh viện trước. Một lúc sau, cậu Đằng báo: "Daisy thoát ra được rồi".
 
Thế là cả nhà an toàn nhập viện. Mẹ bị nặng nhất nên phải nằm khu chăm sóc đặc biệt. Để có thể lúc 3 giờ khuya, ngồi viết lại câu chuyện vượt ra từ cõi chết của cả nhà chúng ta.
 
Tất cả là nhờ phép màu của chúa. Nếu chúa không chỉ đường quay lại tầng trệt, thì mẹ đã bị ngạt và hết sức ở tầng 10. Nếu chúa không giữ để Ella còn động đậy nhúc nhích thì mẹ đã không đứng dậy nổi để chạy ra”.
 
Chia sẻ của chị Dan Nguyen đã nhận được hàng chục ngàn lượt thích và hơn 6.000 bình luận, hơn 11 ngàn chia sẻ.
 
Theo laodong.vn

Ý kiến bạn đọc